Trong thời kỳ thực dân Pháp cai trị từ cuối thế kỷ 19 đến năm 1945, thể thao Việt Nam bắt đầu có những bước chuyển mình quan trọng. Người Pháp không chỉ mang đến văn hóa, hệ thống pháp luật và kiến trúc phương Tây mà còn du nhập cả các khái niệm thể thao hiện đại vào Việt Nam. Giai đoạn này đánh dấu lần đầu tiên thể thao truyền thống và hiện đại giao thoa ở quy mô rộng lớn.
Trước hết, thể thao trong thời kỳ này chủ yếu phục vụ tầng lớp thực dân Pháp. Các hoạt động thể thao thường được tổ chức tại các đô thị và trung tâm hành chính – nơi tập trung người Pháp, giới giàu có và những người bản địa được giáo dục theo kiểu Pháp. Thể thao trở thành một phần trong "nhiệm vụ khai hóa văn minh" của chính quyền thực dân.
Bên cạnh đó, hệ thống giáo dục thực dân bắt đầu đưa môn thể dục vào chương trình giảng dạy, đặc biệt là tại các trường Pháp – Việt. Dù chưa phổ biến đến toàn dân, nhưng điều này đã đặt nền móng cho việc phổ cập thể thao trong thời kỳ sau.
Trong giai đoạn này, nhiều môn thể thao hiện đại được du nhập vào Việt Nam, bao gồm:

Bóng đá: Du nhập bởi binh lính và thương nhân Pháp, nhanh chóng được giới trẻ thành thị yêu thích;
Quần vợt, đạp xe, điền kinh cũng dần xuất hiện tại các trường quý tộc và câu lạc bộ thể thao;

Tại các thành phố như Hà Nội, Sài Gòn, Hải Phòng… bắt đầu hình thành những sân vận động và câu lạc bộ thể thao hiện đại đầu tiên, tạo nền tảng cho sự phát triển thể thao đô thị.
Dù sự tham gia của người dân vào thể thao thời kỳ này vẫn còn hạn chế, nhưng những ảnh hưởng từ phương Tây đã từng bước định hình văn hóa thể thao hiện đại ở Việt Nam, mở đường cho sự phát triển mạnh mẽ sau này trong thời kỳ giành độc lập và xây dựng đất nước.
Bài viết này địa chỉ: https://qing226.com/?id=370
Nguồn bài viết:stone669
Thông báo bản quyền:Trừ khi có ghi chú khác, tất cả các bài viết đều là bản gốc của trang web này. Vui lòng ghi rõ nguồn bài viết dưới dạng liên kết khi đăng lại.。